Trồng Dưa Được Dưa - Thiện Hữu Thiện Báo

   

"Trồng Dưa Được Dưa - Thiện Hữu Thiện Báo"
(Một câu chuyện về nhân quả báo ứng)


Mười năm trước, chàng sinh viên nghèo Thích Võ Đức phải đi từng nhà từng hộ bán hàng để kiếm tiền đóng học phí.  Một buổi tối, bụng rất đói mà trong túi chỉ có một đồng cỏn con duy nhất.  Anh đã lãng vãng rất lâu, sau cùng lấy hết dũng khí bình sinh đến gõ cửa một hộ gia đình, mong xin tí cơm để lót dạ.  Nhưng khi thấy người mở cửa là một cô gái trẻ đẹp, anh liền mất đi sự can đảm.  Anh không dám xin cơm mà xin một ly nước để giải khát. Cô ấy nhận ra dáng vẻ đang đói của anh, bèn bưng ra một ly sửa tươi lớn.  Anh uống từ từ, sau đó hỏi:  "Tôi phải trả cho cô bao nhiêu tiền?"  Cô gái đáp:  "Anh không phải trả một xu nào cả, mẹ chúng tôi thường dạy, đừng làm việc thiện mà cần hồi báo!"  Anh mang tâm trạng biết ơn, cúi đầu chào cô và nói:  "Vậy tôi xin chân thành cảm ơn cô nhiều!"

Khi Thích Võ Đức rời khỏi, không những cảm thấy sức lực của mình đã khỏe lại nhiều, mà lòng tin vào cuộc sống cũng tăng lên.  Anh vốn đã rơi vào tuyệt vọng, chuẩn bị buông bỏ tất cả!

Mười năm sau, có một người nữ bệnh tình nguy kịch.  Các bác sĩ ở địa phương đã bó tay chào thua.  Người nhà đành chuyển cô lên thành phố lớn để mời các chuyên gia đến kiểm tra bệnh tình hiếm thấy của cô.  Họ mời bác sĩ chủ nhiệm Thích Võ Đức đích thân chuẩn đoán.  Ánh mắt ông bỗng sáng rực lên khi nghe nói bệnh nhân là người ở một địa phương cùng quê với mình.  Ông liền bước vào phòng bệnh nhân.  Khi đến trước giường của người bệnh, ông nhận ra ngay chính là cô ấy.

Ông quyết tâm dốc hết toàn lực cứu lấy mạng sống của cô. Kể từ hôm đó, ông đặc biệt quan sát theo dõi bệnh tình, tra cứu tất cả những y văn, đồng thời liên lạc tham vấn với các bạn đồng nghiệp trên thế giới.  Với sự cố gắng không ngưng nghỉ, cuối cùng cũng thắng được bệnh tật, giành lại sự sống của cô từ tay tử thần.

Sau cùng, bệnh viện đưa bảng thanh toán viện phí xuất viện đến bác sĩ Thích Võ Đức, nhờ ông ký tên.  Bác sĩ nhìn sơ rồi viết vài chữ lên tờ giấy đó.  Khi chuyển vào phòng bệnh của cô, Cô không dám mở ra xem vì cô tin rằng chắc phải cả một đời mới có thể thanh toán hết số tiền y dược này.  Khi cô mở ra xem, trong bảng thông báo viện phí có một dòng chữ:  "Một ly sửa tươi ngày ấy đã đủ để thanh toán xong toàn bộ số viện phí này."  Ký tên: Bác sĩ Thích Võ Đức.

Mắt cô đẫm lệ, trong lòng cảm động và thầm nguyện cầu:  "Đấng Từ Bi!  Con xin chấp tay tạ ơn Ngài!  Cảm ơn lòng từ bi yêu thương của Ngài, qua những tấm lòng và bàn tay của mọi người, không ngừng đem yêu thương truyền bá đi khắp nơi!."

Hãy để chúng ta luôn có lòng biết ơn!  Cảm ơn những ai đã từng giúp đở mình!  Nếu bạn đã đọc đến đây, thì hãy cùng tôi chuyển tải, kết nối THIỆN DUYÊN vì:  "Trồng dưa được dưa, có NHÂN ắt có QUẢ!"

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

(Đặng Minh - Pd Phước Hòa trích dịch trên trang mạng Phật giáo TQ zgfj.cn)