Về Quê Ngoại (Chương 11)

   


Về Quê Ngoại
(Chương 11)

Sáng nay tui không có vô lá, ngày nay chuẩn bị các thứ cho ngày mai tui về Rạch Sỏi, chỉ ẩm bé Vân thôi, để bé Thủy lại nhờ chị ba giữ dùm. Phải mua một ít đồ dùng, và gởi chút tiền cho má, tiện thể gom một số quần áo cũ không xài cho bà con ở quê cần, nhất là đám con chị Bảy Đài. Trời âm u lại chuyển mưa, mới có hơn 3 giờ chiều mà đã tối mịt, mau quá! Mới đó mà đã 1 tháng, tui ốm và đen hơn trước. Móng tay, móng chân đã đóng phèn rồi. Chiều qua tui tranh thủ nhổ bồn bồn, và hái đọt chại về cho má tui, ở quê thì ra quơ một cái là ăn cả ngày. Ở chợ thì khác dù nhà tui ở Rạch Sỏi, rau đắng, rau má đầy sân. Tui dặn mấy đứa cháu đặt chuột đồng mua hết 50 con rồi làm sạch, và ướp sẵn đem về cho má. Nhà tui có mấy bụi lá cách, xào với thịt chuột thì ngon hơn thịt gà mái dầu luôn nữa. Thằng Việt gởi cho má tui 5 buồng dừa nước, ngon ơi là ngon, Muốn từ chối mà không đành lòng vì vỏ đò đưa khách chạy tới con kinh nhỏ dẫn vô tận mé vườn nhà tui. (cho nó thêm ít đồng). Tay bế, tay bồng, đồ đạt các thứ cũng lùm xùm, cái thân đi ghe xuồng chưa vững vàng như tui cũng hơi ngán. Hành lý xong xuôi thì trời cũng đã tạnh mưa. Anh ba kêu tui ra thăm lá (chủ yếu coi có bị đốn cà bắp không). Tui nói, tối lắm sợ ma lắm, rồi nhìn chị ba. Chị biết ý nên kêu anh ba đi theo tui; vậy là 2 anh em lấy đèn pin ra thăm lá. Mới đi hơn công đất thì tui thấy run vì tiếng lá reo xào xạc. Gió rít nghe ớn lạnh thêm. Anh ba đi trước; tui lẽo đẻo theo sau rọi đèn pin phía dưới chân; còn anh rọi vô trong đám lá, lúc cao lúc thấp. Ui, tui thấy trắng xóa, cà bắp bị đốn, và xé ngay bụi lá! Anh ba tui lớn giọng chưởi thề.

- ĐM nó! Ngày mai tao coi cái thằng quỷ lỗ mũi két đó chứ không ai? Lá thì không có, chứ đem lạt cà bắp đi bán hoài hoài, nó chờ hớ hênh thì qua đám lá này mà chặt mà chém!

Tui ngẩn người ra vì ở đây là bà con giòng họ với nhau thôi mà sống với nhau chẳng ra làm sao? Tui kêu anh rể về thôi. Anh ấy vẫn còn lầm bầm tới khi vô nhà, ngồi xuống tấm ván gõ.

- Sáng mơi ra vòng ngoài lá mới thấy đau lòng, mỗi bụi lá bị đốn như vậy mất sức 2, 3 năm chưa phục hồi lại nữa.

Chị ba cũng cào nhào chưởi rủa, lũ này, lũ kia. Tui chỉ biết lắc đầu và thông cảm. Tui đứng lên ra về và dặn anh chị ba.

- Thôi, biết họ như vậy rồi, ăn của người ta cũng có giàu có hơn ai đâu. Tui về ngoải nói lại cho má biết. Anh chị đừng nói gì hết nữa, gây mất tình nghĩa láng giềng, họ hàng với nhau.

Chị ba tui nói:

- Nhà cậu 10 có đám cái lũ đó qua cúng cứ đòi làm lớn! Tao cứ kêu bằng thằng, làm gì tao?

Tui cười hề hề, rồi nhanh chân bước về, tay bế bé Vân đã ngủ, còn Thủy thì theo chân tui đi về phía chòi nhà lá đã hơn tháng gắn bó với 3 mẹ con tui.

Sáng tui đi sớm nên đã dặn dò chị ba cho bé Linh qua sớm, dẫn Thủy về bên nhà chị. Thủy ngủ rất tốt, sáng dậy trể nên đỡ phải lo.

Vậy mà vô mùng, tui vẫn trằn trọc không ngủ được. Tiếng chim bắt muỗi cứ chốc chốc phía bờ sông như ru tui vào giấc ngủ, tiếng tò te của chiếc đò khách đang in ỏi từ ngã ba cây sao. Anh chị ba tui cũng thức sớm để đưa tui xuống đò. Lĩnh kỉnh đồ đạt và chị luôn miệng căn dặn bà chủ đò phải đưa tui về tới con kinh nhỏ cặp khu vườn nhà tui ở cầu Rạch Sỏi. Tui ẩm bé Vân ngồi sát phía sau để không có người qua lại. Trời còn tối đen, chiếc đò cặp bến, hay tách bến rất chậm chạp, rước tui xong chiếc đò vẫn chạy vô phía trong để rước thêm một số khách. Vì còn tối không ai thấy ai cả, chiếc đò cứ tấp vô, tách ra chạy như vậy đến trời hửng sáng mới ra tới cầu Bào Môn, lúc đó mọi người mới nhìn ra người quen và râm rang trò chuyện. Bà chủ đò dặn dò khi băng qua sông cái Lớn phải niệm Phật (từ vàm Xẻo Rô qua sông có nhiều chuyện rất huyền thoại). Nào là khi đò qua sông Cái Lớn mà gặp cặp ngỗng thần là nó nhận chìm nhiều tàu bè qua lại! Tôi nghe và rất sợ vì tui hổng biết lội lại có con nhỏ. Tui cứ niệm liên hồi “Cứu khổ, cứu nạn, Đại Từ, Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát”. Qua sông cái lớn, cả đò cũng nhẹ nhỏm ai cũng huyên thuyên kể chuyện xa xưa. Chuyện cặp ngỗng thần nhấn chìm nhiều tàu ghe và rất nhiều vụ ly kỳ. Tôi hướng mắt nhìn hai bên bờ sông Cái Bé, nước vỗ bì bạch vào mạn đò, hàng dừa nước ru mình trong nắng sớm, từng dề lục bình trôi ngược nước tấp vào bập bẹ dừa nước, theo mé là những hàng lưới cá, và thả đăng ven sông, giòng nước đục ngầu lơ lớ! Trạm Bà Lịch cũng đã thấy từ xa, trên bờ toàn là khóm. Không bao lâu nữa thì cặp bến đò Rạch Sỏi, và tui cũng sắp tới ngôi nhà sàn yêu thương cách xa hơn 30 ngày. Khi đưa khách lên bến Rạch Sỏi, chiếc đò tách bến hướng cầu Rạch Sỏi thẳng tiến. Cầu Rạch Sỏi thân yêu biết dường nào. Mỗi khi nước mặn thì mấy mẹ con nhà tui hay xuống mò cá linh dại, và nhiều loại cá khác. Cả xóm gần cầu Rạch Sỏi này không ai không biết mò cá dại. Chờ đón từng con nước ròng, nước lớn để vớt cá và đem đồ ra tắm, giặt, vui làm sao, nhớ làm sao! Chiếc đò đã giảm tốc độ và tắt hẳn cái máy dầu, chỉ dùng sào để chống vào kinh mương nhà tui. Tiếng reo hò của mấy đứa em và má tui từ trong nhà vọng ra. Đồ đạt các thứ được đưa vào ngôi nhà tôi thương! Tôi đã về.


Bạch Huệ