Về Quê Ngoại (Chương 09)

   


Về Quê Ngoại
(Chương 09)

Trời nắng lên cao rồi mà tôi không ngồi lên nổi; cả mình mẫy như rã rời ra từng đoạn, nhức nhối như chưa từng được nhức. Tui lỳ như trâu bò không rên la hay than thở với ai, đau đẻ còn cắn răng mà chịu... mấy lần sinh con rồi! Nỗi bất hạnh ê chề khi sinh con đã làm tui bị chai sạm, trái tim càng băng giá hơn! Bé Thủy thức dậy đã lâu thấy mẹ nằm ra như vậy nó không dám ngồi lên chỉ nhìn tui chăm chăm, đôi mắt to như hột nhãn của nó thấy tội hết sức. Hôm mới vô đây, vợ chồng anh chị chín Đủ (bà con họ bên ngoại)sống với nhau gần 10 năm mà không có mụn con nào cứ da diết nhờ chị ba tui “làm mai” xin Thủy làm con đỡ đầu. Ngày nào khi tui đi bán lá, 2 ông bà cứ ghé chơi với chị em nó. Nhưng đói khổ cỡ nào tui cũng đâu đành cho con! Biết anh chị thương nó quá (chị chín kêu cho tao nuôi đi, lớn tao trả lại cho gả mà). Tui đâu hy vọng con tui lớn lên trong vùng sông nước này. Tui thì không đẹp đẻ chi mà sinh con đứa nào cũng đẹp thiệt tình luôn, mặt mày sáng như trăng rằm! Tiếng vợ bảy Đài réo từ xa, đàn bà ăn trầu bô bô, giọng như trống đồng, cách cả công đất còn nghe tiếng. Tôi ngồi dậy cho Thủy ra rửa mặt rồi lo cơm sáng. Tranh thủ khi bé Vân chưa thức, sáng nay tui chưng khúc mắm lóc rồi luộc rau chai, và đọt chai, bỏ vô giỏ một phần, vô lá còn lại để ăn sáng và tối, tiếng ai chạy bình bịch rồi la ơi ới.

- Trời ơi! Con Kim Thoa bẻ chuồng ra rồi.

Tất cả đàn ông trai tráng cả xóm đua nhau bắt Kim Thoa lại. Tội nghiệp, con bé là cháu nội của dì bảy tui (vai vế là cháu chứ nó bằng tuổi chị ba tui đó) trước khi nó bị điên là học sinh giỏi, đẹp nhất xóm Am Ông Địa. Năm 17 tuổi tự dưng nổi điên như bị ma nhập. Anh Hai Đức là ba nó, con trai lớn của dì bảy lúc đó là y sĩ cũng bó tay với căn bệnh “trời cho”. Anh đưa nó lên nhà thương điên Biên Hòa hơn 2 năm thấy không thuyên giảm. Lần nào lên Sài Gòn thăm con chị hai ôm con khóc thương vì nó lúc điên lúc tỉnh. Chị về năn nỉ chồng, con Kim Thoa về và đành kiếm thầy bùa thầy pháp trục hồn bắt ma, vẫn vô vọng. Đến sau 1975, anh hai Đức dọn cả nhà về đây sinh sống, và đóng phòng cây tràm kiên cố để nhốt nó lại. Trời oi bức là Kim Thoa bẻ từng cây tràm (bằng bắp tay) to. Không biết tại sao nó có sức mạnh phi thường như vậy? Lao xuống giòng kinh nước đỏ như máu mặn đắng ngời sao. Gần 20 trai tráng mà dí bắt nó cả ngày mới được. Anh bảy Đài cũng tham gia nên ngày nay không đốn lá được; để ngày hôm sau đốn tiếp. Ngày mai có cả 2 cặp vợ chồng vô đốn lá, mệt nha! Cả ngày cứ nhốn nháo chuyện của Kim Thoa, chuyện xa, chuyện xưa, chuyện quả báo nhãn tiền, chuyện vong hồn này, vong linh kia, cứ răm rang và càng làm tui phát sợ cái xứ lá, cái tình người, cái họ hàng, cái thù trước và sau! Câu chuyện được thêu dệt đến tận khuya mà cả nhà anh chị ba tui cùng một số con cháu đầu trên xóm dưới hưởng ứng nhiệt liệt. Tui vừa đưa vừa quạt cho 2 đứa nhỏ ngồi trên võng nhà chị ba, nghe câu chuyện của mọi người kể lễ, chuyện xưa thật là xưa của giòng họ nhà dượng bảy, và tui cũng là người ra về cuối cùng từ nhà anh chị ba! Bé Thủy nắm tay tui. Tui ẩm bé Vân một tay, còn một tay cầm cây đèn Pin rọi đường về. Tiếng gió rít, tiếng lá xào xạc, tiếng chim bắt muỗi cứ chóc chóc và xa xa tiếng chó tru từng cơn, tiếng mái dầm khua nhanh của ai đó, mùa nước mặn nên sao cứ lấp lánh dưới giòng kinh Ngã Cạy!

Tôi đẩy cửa bước vào, đặt bé Vân nằm trên vạt giường rồi thắp ngọn đèn bão treo trên vách. Tui giăng mùng xong, giục Thủy chui vô, Vân ngủ say sưa. Tui và Thủy vẫn còn thức; tui vói tay lấy cái radio nhỏ xíu rà đài nghe nhạc, bất chợt tui hát ru:

Ví dầu tình bậu muốn thôi; bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra!
Bậu ra bậu lấy ông câu, câu con cá bống chặt đầu kho tiêu.

Và tui chìm vào giấc ngủ thật ngon!

Bạch Huệ