Về Quê Ngoại (Chương 08)

   


Về Quê Ngoại (Chương 08)

Sáng nay không ai kêu réo gì cả….ba mẹ con nằm ngủ quên luôn! Đến khi vợ chồng bảy Đài vô vỗ cửa kêu ầm ỉ tui mới tĩnh giấc. Tiếng bà bảy gọi:

- Dì sáu ơi! Thức dậy đi, mặt trời lên mấy sào rồi kìa.

- Uh! Bữa nay ngủ ngon quá trời. 2 ông bà qua chị ba chơi chút đi; tui phải lo cơm cháo gì nữa mới đi được!

Hai vợ chồng buộc xuồng vô gốc bần rồi đi qua nhà chị ba. Tui ba giò bốn cẳng lo bữa cơm thiệt “thịnh soạn” nhờ có ghe hàng cung ứng các nhu yếu cần thiết (me chín muối phải có, tui không biết ăn “ hèm, cơm mẻ” lại không thích trái bứa, trái giác, trái bần). Canh chua nấu kiểu “xiêm loa” của má tui dạy nè! (hông biết má gọi đúng không nữa!) Cứ thế mà gọi đến bây giờ”.

Đầu khô cá lóc với đầu cá lóc tươi (khúc mình và đuôi cá tươi thì kho tiêu) nấu chua với chuối cây bào (chuối hột) mõng, sả ớt bầm nhuyễn khử mở tỏi và rau ngò gai, lá quế, mò om sắc mịn (khi nhắc nồi canh chua xuống mới bỏ vô) má tui nói cách nấu này là theo người khơme. Cá kho tiêu thì má không cho bỏ hành và ớt. Má tui nói bỏ tùm lum vô là mất mùi thơm (đến bây giờ tui cũng tôn trọng cách làm và cách nấu của má). Tui chắt nước cơm để vô cái ơ đất kho tiêu và bỏ một phần tiêu xay để trên bếp lửa riu riu, nêm gia vị vừa ăn khi nước trong ơ sôi lên, tiêu chín ra màu vàng ươm, tui mới bỏ mấy khứa cá vào. Đến khi ơ cá sền sệt và mùi tiêu bát ngát, tui bắt xuống bỏ một chút mỡ heo thắn sẵn và rắc thêm chút tiêu lên. Chặc! chặc! ngon quá! Tự thưởng và phải biết hưởng thụ bữa cơm ngon từ hôm vô cái xứ nước dưới sông đỏ như máu, mũi bay vèo vèo, đỉa vắt là bạn bè! Ngày nào tui cũng “sát sanh” vài chục con đeo bám và hút máu tui no tròn. Mâm cơm được dọn ra trên tấm cao su, Thủy nhìn đồ ăn đắm đuối. Tui biết nó thèm như tui thôi, bữa này dám chắc ngon hơn ăn đám giỗ trong quê rồi. Tui vừa ăn vừa cho bé Vân bú, phải tranh thủ thôi. Tui thúc giục Thủy ăn lẹ để đưa em, tiếng bà bảy Đài vang lên:

- Thơm quá dì sáu ơi!

Hai vợ chồng đứng ngay cửa nhìn vô. Ông Bảy nhìn con Thủy ăn ngon lành, ông nói:

- Trong đây có tiền muốn ăn ngon cũng khó, vài ngày mới có ghe hàng vô một lần. Dì ở chợ vô chịu nhưng tụi tui ở quê chắc không bền… tội nghiệp!

Hổng biết ổng nói “tội nghiệp” Thủy hay tui nữa? Tui cười cười nói:

- Được mà, hông sao đâu, lâu ngày cũng đóng phèn như dân ở đây thôi! Chị họ tui, con cậu mười, Châu Lộ ngày trước làm việc trong dinh ông Tỉnh Trưởng, về đây ở thời gian cũng phải lặn hụp theo bập bè dừa nước bắt cá dại để ăn, dư thì làm mắm! Phải thích nghi tùy hoàn cảnh thôi.

Tui ăn xong gom chén bát vô cái thao để tối rửa. Bữa nay vô lá trể chắc về không sớm rồi! Tui dặn Thủy đôi điều rồi chạy qua nhờ chị ba lâu lâu thăm chừng 2 chị em nó. Bé Vân ngủ rồi; tui cũng yên tâm vì nó ngủ rất lâu mới dậy. Tui cột cửa xong, đầu quấn khăn rằn, vai mang túi đệm có để cây đèn pin và gói cơm còn hơi ấm. Nướng một khúc khô cá lóc khi bao tử gọi mà ứng phó với chai nước uống, rồi tay cầm cây dao theo để “tự vệ”. Tui bước xuống mũi xuồng ngồi. Bà vợ ngồi giữa sạp xuồng tay đang tem một miếng trầu bỏ vô miệng. Ông chồng chống cây sào đưa chiếc xuồng thon thót vô kinh lá.

Lần này vô tận trong hố bom. Nghe chị ba tui nói, trong đây lá xanh rì dầy đặc. Thời chiến tranh trong này là căn cứ địa của mấy ông cộng sản. Mấy ông quốc gia có bố ruồng gì cũng không dám vô tận đây. Thiệt tình thấy hơi sợ, hông biết có sót bom mìn gì nữa không? Ông Bảy Đài kêu tui ngồi chỗ nào cao ráo. Ông chọn một khoảng đất trống, vị trí này cũng đã có một đóng hom lá khô chất đầy. Hai ông bà men vô trong lá. Tui ngồi nhìn quanh thấy cái hố cũng to rộng, bồn bồn mọc đầy dầy đặc, nhện giăng chằng chịch, dây mây leo um tùm. Hôm nay vợ chồng bảy Đài hơi vất vả vì phải phá hết mấy bụi rán to đùng thông lối đi vào lá. Tui lên tiếng:

- Anh bảy ơi! Hôm nay tui bớt tiền cho hai ông bà nghen, chặt lá sát nách dùm tui với hén, bụi lá nào cũng to hết, vừa đốn lá vừa dọn dẹp luôn đi!

Tiếng anh bảy vội ra:

- Dì sáu khỏi lo, đám lá này dì ba dặn rồi, đốn thì cực nhưng chằm ra lá lắm; thương lái họ cũng chịu. Tụi tui làm hông kỹ dễ gì được độc quyền đám lá này!

- Ờ! Ráng đi, chỉ có 2 ông bà với vợ chồng hai Lợi mua được đám lá nhà tui thôi!

Tiếng tàu lá ngã xào xào, ầm ầm liên tục, bà Bảy bắt đầu kéo lá ra chỗ đất trống tui ngồi cho tui đếm từng tàu một. Tui tranh thủ lấy gói cơm đã nguội ăn với miếng khô cá lóc, canh là chai nước đem theo, chẹp chẹp chẹp, ngon quá là ngon!

Tui nhìn mông lung, tiếng bìm bịp kêu, tiếng chim cú gọi đàn, thỉnh thoảng có con sóc chạy nhanh qua!

- Ui trời! Kiểu này tới lúc về biết đường đâu mà lần.

Tiếng ông bảy gọi bà bảy:

- Bà cứ rọc lá đi, còn bao nhiêu mơi làm tiếp, ráng rọc chừng 20 bó đủ một xuồng lá bỏ cho 4 đứa nhỏ nó ở nhà chằm tiếp mới kịp giao cho lái.

Tôi lắc đầu, tội mấy đứa nhỏ ghê. Mấy đứa này mà ở chợ là “tiên đồng, ngọc nữ” hết cho coi. Tôi nói:

- Chị bảy, đứa con trai lớn của chị bao nhiêu tuổi rồi?

- Hả? Thằng Hai 14 tuổi, thằng ba 12, con tư 8, con năm 7.

- Trời! Đẻ gì dữ vậy?

- Ôi… bỏ mấy đứa nữa đó chứ! Hông thôi là 7 đứa lận.

Tôi há mồm sửng sốt, nói:

- Sợ thiệt! Chừng nào đẻ nữa đây, hay nghỉ luôn?

Chị bảy cười toe toét nói:

- Trời cho bao nhiêu mình đẻ bấy nhiêu dì sáu ơi! Tụi nó vậy đó, một năm mười hai tháng hông biết sổ mũi nhức đầu lần nào đâu? Trời sanh voi sanh cỏ, trời sanh cỏ nhỏ sương mà dì sáu! Đặng hào con thì mất hào của đó, ông bà mình nói vậy mà!

- Sợ bà luôn, lớn hơn tui có mấy tuổi bày đặt ăn trầu chi vậy?

- Mấy đứa con tui, nó giỏi lắm, một ngày 4 anh em nó phải chằm đủ cho tui là 400 lá rồi đi chơi làm gì thì làm.

- Tui thấy con nhỏ xíu chằm sao đủ, nó dùng 2 bàn tay đè miếng lá không nổi phải lấy cái chân đè tiếp, tội quá trời!

- Ối! Dì Sáu lo không hè. Anh em nó làm được hết, khi nào hông có lá để chằm thì đi kiếm củi, kiếm nhiều củi cũng bán được!

- Chặc… khổ quá!

Trời đã xẩm tối, anh Bảy hì hụt bó tiếp vợ mấy bó lá rọc dở dang rồi vác xuống xuồng, chất đầy, còn be thêm mà chỉ được 18 bó.Anh bảy nói:

- Đốn lá trong hố bom sướng thiệt, mệt nhưng ngợi lắm dì Sáu! Lá này đâu chằm lá đốp mà chỉ chằm được lá vàng bạc (lá tấm) giá bán cao hơn lá chằm đốp và lá xé!

- Vậy hả, mai vô đốn tiếp phải hông?

- Dạ! Mai dì thức sớm nghen, vô lá sớm hơn bữa nay nghe. À, dì Sáu ơi! Chút nữa dì Sáu về nhà, đi đường này nè!

- Ừa! Đường nào, xa hông?

- Xa đó, trong này là cuối đám lá nhà dì Sáu rồi! Dì đi theo con rạch này, tới mé kinh, quẹo trái, có đường đê, dì Sáu rẽ bên phải đi hoài hoài tới khi thấy cái nhà của ông Cậu Mười là tới!

- Trời! Dễ đi hông?

- Dễ mà, hơi xa, nhớ quẹo trái rồi đi theo tay phải! Nhớ đó, tay cầm đèn pin và cây dao nghe dì; tự vệ khi cần thiết!

Anh bảy giục chị bảy xuống xuồng chống sào lui ra theo con kinh cũ.

Tui cứ theo lời chỉ của anh Bảy mà đi. Đi tới khi gặp con đường đê, tôi mỏi chân quá! Hông chịu nổi tui phải ngồi bệch xuống đất, co giản một lúc, rồi lần lần theo hướng tay phải đi tiếp. Phải nói, chừng bốn cây số, tui mới nghe tiếng chị tư Nguyệt, con cậu Mười Lộ cười ra rả. Chị tư đẹp và giỏi mà chưa lấy được chồng, tội trên 40 rồi mà nặng gánh gia đình, là gái chợ học cao hiểu rộng mà phải chôn vùi tuổi thanh xuân. Chị ở đây được mà, vậy tui cũng phải cố gắng mới được. Liên mênh mang ý tưởng thì bất chợt tui đạp lên mình con rắn! Ui chao... chân tui vẫn bước; con rắn cứ bò ngang đường đê. Tui chỉ kịp rọi cây đèn pin để nhìn thấy hình dáng con rắn đó thôi. Rồi tui bước đi trong quán tính, chân tui không còn cảm giác đau đớn gì cả... cứ bước, cứ bước. Khi tới nhà anh chị ba, tui bước vô ngồi trên bộ ván gõ vì nghe tiếng bé Vân và Thủy. Tui nhéo mấy cái vô đùi mà không có cảm giác gì cả. Ngồi một lúc tôi mới nói:

- Hồi nãy tui đạp trên lưng con rắn. Hông biết rắn độc không nữa?

Chị ba tui hỏi:

- Mày nhìn thấy hình dáng nó hông?

- Thấy chứ, nó bò chậm rì, đầu đuôi bằng nhau!

Anh ba tui há hốc mồm la lên:

- Mầy nói thiệt hay nói chơi, rắn đầu đuôi bằng nhau là rắn trung đó. Nó cắn là chết liền!

- Chắc tại hôm nay nó ăn chay, với lại tui mang giầy cổ cao mà!

Tui đứng lên, về nhà lo tắm rửa để ẩm 2 đứa con về nhà. Dọn dẹp rửa chén rồi ăn tối, làm xong công chuyện thì chị Ba tui ẩm bé Vân và dắt Thủy qua trả cho tui. Còn lại ba mẹ con, ăn uống xong, giỡn hớt một hồi thì lo giăng mùng để chui vô dù chưa muốn ngủ. Cả thân mình ê ẩm tê buốt; bé Vân bú xong cũng ngủ. Thủy giỡn với Vân một lúc cũng ngủ. Tui chưa ngủ vì nghe tiếng chim bắt muỗi cứ chóc chóc nhặt cá dưới sông… Tui thiếp đi lúc nào không hay biết!

Bạch Huệ