Về Quê Ngoại (Chương 04)

   


Về Quê Ngoại
(Chương 04)

Có một chiếc xuồng cặp bến nhà tui.  Chắc chắn là vợ chồng hai Lợi, người đàn bà thân mình tròn trịa đội cái nón lá trùm thêm cái khăn rằn, mặc bộ đồ bà ba đen cũ kỷ, nhưng chị ta có đôi mắt sáng và nụ cười tươi (chiếm ngay cảm tình với tui liền phút đầu gặp gỡ) chị hỏi chị ba tui:
- Dì Sáu đó hả dì ba?

- Ừa, mơi mốt nó bán lá cho hai đứa bây đó. Chút nữa có vô trong lá thì đốn từ trong ra nghen! Vạt nào ra vạt đó, phân chia ra cho 2 vợ chồng bảy Đài; nó có một mình dọn không nổi đám lá này đâu nghen.

Bà Lợi cười hề hề.
- Dì ba lo xa hông hà. Vợ chồng con hồi nào giờ có làm ăn bậy bạ giả dối đâu mà dì sợ!

- Uhm, thấy nó vậy đó chứ khó hơn vợ chồng tui nghe.

Chị ba quay lại kêu tui:
- Mầy quá giang xuồng của hai Lợi vô lá đi. Chừng ra thì lên bờ đê mà về.

Tui đã sẵn sàng, tay cầm cây dao đầu đội nón, rồi bò từ xuống xuồng. Tui chân yếu xìu đi té lên, té xuống, nhất là đi xuồng đi tàu, lại mới sinh có 34 ngày. Lúc này mới nghe ông hai Lợi lên tiếng:
- Để tui cặp sát vô dì sáu hãy bước xuống. Dân chợ mà về ruộng đồng vất vả chịu nổi hông đây?

Tui khom xuống tay vịn gốc lá, chân bước từ từ rồi ngồi xổm xuống sạp, hai tay vịn vô be xuồng cho chắc. Chiếc xuồng lướt nhanh vô kinh, người mũi, người lái thoan thoát... Đến khi con kinh cạn dần thì ông hai chống bằng sào, những rễ cây bình bát và bẹ dừa nước cọ vô mạn xuồng nghe lạ tai ghê. Bây giờ đi bán lá hông phải đi chơi trong vườn lá nên cảm giác khác hẳn, chỉ nghe chị ba nói và kể chưa thực tế bao giờ, kệ sẽ được mà!!!

Tiếng bà vợ nói với ông chồng:
- Lúc này giá lá lên mà bán lá chằm bị sụt giá. Lá của dì ba chỉ có chằm lá vàng bạc (lá tấm) chứ xé hay chằm đốp gì nổi, nó dày mo, cứng ngắt.

Ông chồng trả lời đăm chiêu:
- Mua lá của người ta thêm để chèn, bán lá phải đủ loại, chứ chở ra Rạch Sỏi bỏ cho vựa nó hay làm cao làm thấp.

Tui chen lời hỏi bà vợ:
- Một ngày 2 ông bà đốn khoảng bao nhiêu lá?

- Ổng đốn, con rốc thì cở 300 lá một ngày, lá của người ta nghen, còn lá của dì đốn ít hơn, tại lá lâu năm dày cứng, mà còn dọn đường vô nữa, rồi phải chặt sát bẹ dừa, bốn ngày được một thiêng lá là giỏi rồi.

- Hai ông bà mua lá bao nhiêu một trăm?

- Dạ, dì ba bán 28 đồng một trăm.

Ông Lợi tìm được khoảng rộng, ông kêu:
- Dì Sáu tìm chỗ ngồi đi, tui đi đốn bả kéo về đây rốc, rồi dì đếm cũng được.

Tui nhìn quanh, lấy mấy cây hom lá cũ chất lên rồi ngồi xuống. Bà Lợi cũng tinh ý đi kiếm cho tui quầy dừa nước để tui “nhâm nhi” đỡ buồn, tui thấy bà Lợi sắn ống quần, bắt ra mấy con vắt đang vẫy vẫy no bụng, đồ ký sinh!!!

- Dì sáu thấy con vắt đeo thì lấy cây dao vít nó xuống, ở đây nó là bạn bè, gặp thường xuyên, thôi tui đi à nghen!

Đúng là lá nhà này to và cao ghê, tui thấy ông Lợi giơ dao lên chặt xuống nhẹ te, có tàu chặt 2 nhát có tàu một nhát. Tui đứng dậy bắt chước như họ, bụp, bụp, bụp, bụp... vẫn chưa đứt lìa ra nữa, tui đã dùng cả hai tay mà tắt đèn làm lại, bà vợ nhìn tui cười nói:
- Rồi quen thôi dì ơi! Năm nhát dao rồi bốn rồi ba, rồi khi dì biết cách sẽ như tụi con thôi!

Tui cương quyết sẽ vượt qua, người ta làm trong một ngày thì mình làm trong một tháng, miễn sao làm được để không bị má “ngoái lổ tai”. Tôi ngồi xuống chẻ dừa nước ra ăn. Dừa rất vừa ăn, từng giọt nhựa non phao trong miệng, vừa đỡ khát, cái cảm giác đói đang réo! Ui cha, đốn chừng nào mới xong, bao tử đang kêu cứu! Trong đám lá mát rượi, ông Lợi đốn khá lâu cũng thấy đói, ông ngừng tay bước lại gần chỗ tui và vợ ông ngồi xuống:
- Lấy cơm ăn bà nó.

Bà vợ lấy cái bọc có đựng cơm, dọn ra. Tui thấy hủ cơm nguội ngắt và mẻ kho tiêu, tui hỏi:
- Ăn cơm với cái gì ngon vậy?

Ông Lợi mời tui:
- Ăn cơm với vợ chồng tui nghe dì sáu.

Tui lắc đầu nói:
- Ăn rồi.

Cái bụng sôi ục ục, rú liên hồi. Tui nhìn họ ăn mà nuốt nước miếng ực ực. Thấy cái gì kho tiêu chắc ngon lắm, tui hỏi:
- Chị Lợi, kho cái gì vậy?

- Ăn cho biết nè! Dì sáu.

Tui nhìn giống dừa khô kho tiêu, miếng cong cong, trong trong bám tiêu đầy!
- Thử một miếng thôi nghe.

Ông kêu bà:
- Má nó lấy cái chén bới cho dì sáu miếng cơm. Đói rồi, ăn từ sáng lận mà. Đám lá này xong cũng tối hù đó.

- Hả! tối hù luôn?

Tui nhảy xuống ngồi kế kiếm ăn ngay. Hai vợ chồng ăn rất nhanh, kêu tui từ từ ăn vì họ còn làm tiếp. Tui bới cơm vô cái chén sành, mẻ đi mấy chỗ, đôi đũa tre cong vòng, gắp miếng “thịt kho tiêu”. Bụp, trời ơi! Cái gì mà cứng ngắt vậy chị Lợi ơi? Chị Lợi dừng tay ngó tui cười ngặt nghẽo.
- Da trâu kho tiêu đó dì sáu!

- Nói chơi hay thiệt trời?

- Thiệt, dân ở đây kiếm tiền đâu dễ dì sáu ơi!

Tui nhìn cái mẻ kho tiêu mà ứa nước mắt, mình khổ họ còn khổ hơn mình nữa sao? Làm như trâu mà ăn uống như vầy sống sao nổi? Tui không dám bỏ chén cơm mà quẹt trong mẻ kho ăn hết chén cơm đó. Thoạt nhìn giống món “cong xuồng kho tiêu” là bẻ dừa khô hay dừa rám vỏ, sắc mõng kho tiêu ngon lắm... ai ngờ “da trâu kho tiêu”, thảm. Chị Lợi tay chặt từng tàu lá làm 3 đoạn, rồi rốc rồi bó. Tui nhìn nhẫm tính mỗi bó 10 tàu, 10 bó thành 100, dự chi 25 bó chở một chuyến... được không?

Trời ngã màu, ông Lợi kêu:
- Dì Sáu qua đếm đuôi lá đi. Chở chắc phải 2 chuyến rồi; hông hết thì mai vô chở.

Họ đồng vợ đồng chồng... mau thật:
- Rồi, 350 lá, hai ông bà trả tui 25 đồng một trăm thôi! Đừng nói tui bớt nghen, chị ba mà biết bả méc má tui.

Tui thấy đôi mắt 2 vợ chồng họ sáng lên. Họ vui lắm đó! Tội nghiệp, họ chất đầy lá trên chiếc xuồng, rồi chống ra theo con kinh nhỏ. Tui nhìn theo hết vía! Sao dìa đây trời? Bạc chưa hông hỏi mình biết đường ra hông. Nghe bớt tiền rồi mừng quá quên hết “dì sáu” mới cáo. Tui ôm một mớ hom lá để chất theo đường mòn đầy nước và vắt. Đi được một chút rẽ nhiều đường mòn... đi hướng nào? Tối rồi, không nhắm hướng nổi, tiếng bìm bịp kêu nước lớn, tiếng chim chóc gọi đàn. Tui đi trên bập bè dừa nước để lánh vắt đeo, hai bàn chân vừa đau, vừa thốn rã rời. Tui ngồi xuống nghỉ chân và khóc; giọt nước mắt cứ lăn dài trên má tức tưởi, vừa sợ ma, vừa sợ chồn, vừa sợ thú dữ... Chuyện vắt đeo là quên rồi, miệng tui van vái lầm bầm, ông bà linh thiêng dẫn con dìa nhà! Tiếng ai vọng xa xa, gần gần, cười nữa, a a a thằng Thạnh! Tui la lên:
- Thạnh ơi!

Nó trả lời:
- Cô sáu hả?

- Cô nè!

- Trời ơi! Không gặp con là cô bị cọp tha luôn.

Rồi nghe tiếng của nhiều người. Tụi nó đốt lá dừa vô dẫn tui ra khỏi đám lá!

Bạch Huệ