Bà Mẹ Quê

   


Tiếng chó tru dài lúc đầu hôm đến nữa đêm nghe lạnh từ đầu tới chân.  Tui ngó về phía nhà bà Hai Cô Đơn mà đau tận tim gan, bà chết đi là sướng hơn khi bà còn sống gấp ngàn lần.  Nói là nhà chứ thật ra nó như cái chòi, to hơn cái chòi của tui gấp 2 lần.  Tui từ Đồng Nai trôi về đây chăn vịt cho ông Ba Tâm.  Nhờ bà thương tình cho cất cái chòi dưới bến xuồng nhà bà để che nắng che mưa.  Có lẻ cũng là số phận, những lúc rảnh rỗi bà hai luôn kể chuyện về gia đình bà.  Họ hàng cũng chẳng thấy ai tới lui.  Tui ở xứ này cũng hơn 1 năm rồi, chỉ biết bà còn 1 cô con gái đang ở Sài Gòn làm nghề ngỗng gì đó?  Cách đây hơn 3 tháng, cô con gái bà có về trước khi bà hai chết.
..................................

Phần 1.

Sáng nay tui chuẩn bị lùa vịt ra đồng ăn thì thấy bà tất tả xuống bến và cười nói vui thật là vui:

- Mẫm ơi!  Con gái bà về chơi, phải đi đón nó đây!

Bà xuống xuồng khua dầm nhanh và nói vọng lại.

- Tối về qua nhà bà ăn cơm nghe!


- Dạ!  Con nhớ.

Tui cũng vui lây với niềm vui đó của bà hai.  Trời đã sụp tối; tui thu dọn cho đàn vịt về chuồng rồi lội đường tắt về cho lẹ.  Khi đi ngang cửa sau nhà bà hai thì nghe văng vẳng tiếng cô gái nói chuyện (chắc chắn là con gái của bà hai).  Tui lại tò mò đứng nghe trộm cuộc đối thoại của mẹ con bà hai, mình cũng hơi vô duyên.

- Tui đã nói với bà, cái gì của tui bà đừng rớ tay vô!  Coi, nội cái bàn tay dính bã trầu là kinh rồi, lại soạn, lại sờ.  Nè, bà đi rửa tay bằng chai này nè, thấy chưa?

Tui nghe mà thất kinh cái kiểu của dân nào mà mất dạy như vậy?  Tiếng bà hai nói nho nhỏ.

- Má đâu biết, tưởng là...

Người con gái ngắt lời.

- Bà ngồi chỗ khác đi, chỗ này cho Bella tui ngủ.

Tui thầm nghĩ là có bạn cô ấy cùng về, tiếng cô the thé:


- Tui về chơi 3 ngày thì trở lên trển.  Tiền tui gởi cho bà hàng tháng sẽ cắt lại phân nửa; tui có công việc phải làm.  À!  Bà lấy miếng thịt bò xào cho Bella tui ăn nghen!

- Ủa!  Hổng phải con mua về nấu cho nhà ăn hả?


Lại trổi cái giọng chua hơn khế.

- Trời ơi!  Đồ của tui bà đừng rớ vô.  Con Bella là cục cưng của tui.  Tui mua nó rất mắc tiền, bồi bổ toàn đồ ngon.


- Má tính làm mâm cơm ăn.

- Bà biết dân Sài Gòn ăn sang, uống sang chưa đủ mà phải biết nuôi thú cưng đẳng cấp mới gọi sang chãnh.

Tui nghe mà muốn bước vô tát cái bản mặt và khóa cái mồm xấc láo của con nhỏ đó ghê, đồ "trưởng giả học làm sang..."


Tui nghe như vậy mà lòng xót xa cho bà hai.  Tui lẩn thẩn đi xuống cái chòi nhỏ của mình tắm rửa và nấu chút gì ăn.  Đang lui cui nấu gói mì thì nghe tiếng chân rất quen thuộc, tui nhìn lên thấy bà hai nhoẻn miệng cười; cái miệng còn dính cổ trầu đỏ ao, bà nói:

- Qua nhà bà ăn cơm nghen!

Tui cười gượng trả lời bà hai:


- Dạ!  Con quên bà kêu ăn bên bà, đã nấu mì rồi, ngày mai bà hai hén!

Bà tém miệng vì cổ trầu chảy hai bên mép, rồi tươi cười nói:


- Ừa!  Cũng được.

- Mai con gởi cho bà con vịt nấu cháo đậu xanh nghen bà hai?  Con thích bà nấu món đó!  Ngon lắm.

Bà hai gật đầu rồi quay mình đi về nhà mình.  Tui ăn xong lại muốn đi nằm, ngủ cho đã đây.  Cả ngày chơi với bầy vịt cũng sướng, mình nói mình nghe, nó nói nó nghe, đỡ phiền toái.  Về cái xứ này cách ly loài người gần hết, lương thực các thứ ông chủ Tâm đem vô cả, chỉ sao mình chăm bầy vịt ăn rồi đẻ đều đều là được.

Cái mùng lưới xanh đen "nhà binh" được mắc lên, tui vô nằm mà cứ trằn trọc hoài, ngó nóc mùng đếm số tới 1000 lẻ 1, đêm rồi mà không thể chợp mắt được.  Tui lại chui ra hít thở không gian tối om chỉ có ánh trăng đêm 20 treo trên nhánh cây bần.

Có cái mùi gì hăng hắc?   À không, mùi nước hoa đang len trong gió và tui bị cuốn theo mùi thơm ma quái đó.  Hổng lẻ tui sắp là người trong "liêu trai chí dị" gặp chồn tinh hay mèo tinh?  Tui đi ra bến sông nơi cột mấy chiếc xuồng thì bỗng... một dáng ai thấp thoáng, chắn chắc không phải là đàn ông vì mái tóc dài hơn nửa lưng.  Tui đang lơ mơ thì nghe tiếng từ phía ấy vọng lại, trong trẻo nhẹ nhàng:


- Anh Mẫm phải không?

Tui giật thót cả người.

- Ai kêu tui đó?


- Tui, con gái bà hai!

- À!   Ra vậy, cô ra đây không sợ ma à?

Cô gái cười khanh khách.

- Ma sợ tui thì có.  Từng gốc cây, từng bụi lá nơi đây, tui rành sáu câu, ma to quỷ nhỏ không ghẹo người bản xứ, mà chỉ có người xa xứ như anh mới bị thôi.


Tui cười to hơn cô ta để cô phải sợ vía thằng đàn ông xa xứ này:

- Bộ lạ chỗ không ngủ được sao, ra ngoài này làm ma nhác người ta?


- Bộ tui giống ma lắm sao?

Tui nói thầm,"ghê hơn ma nữa bé con ạ!"  Con nhỏ đó mặc cái quần short ngắn ngủn và cái áo 2 dây lồ lộ hơn nửa phần ngực, 2 chân đánh đu tung té nước dưới sông, có lẻ con nhỏ đó ngồi như vầy lâu rồi?  Tóc tai đầy nước.  Con nhỏ đó nói:

- Anh Mẫm quê ở Đồng Nai à, gia đình ra sao lại chui về chỗ này, buồn chết luôn, tui còn phải chạy lên Sài Gòn mà sống! ngược lại?

- Tui thích sự yên tĩnh thôi; chứ chui đâu?  Nơi đây rất an bình, không đua chen, không nhộn nhịp, người người chân chất.

- Lạ thiệt!  Anh lớn hơn ông anh thứ 2 của tui chứ?  Nếu ảnh còn sống đã gần 40 rồi!

Tui nghe giọng nói lúc này không giống như lúc nó nói với bà hai, rất nhẹ nhàng và thân thiện.  Tui lên tiếng:

- Thôi!  Đi về ngủ đi, khuya lắm rồi.

- Anh đi đi.  Tui muốn yên lặng!


Tui đứng dậy đi nhanh về phía chòi lá như trốn chạy một chút lâng lâng, một chút gì đó gờn gợn của thằng đàn ông xa nhà!  Trời ạ, mày hư thế sao?  Mẫm.. hương thơm vẫn quyện lấy tôi theo bước chân thình thịch!

 

Tôi đẩy cửa bước vô leo lên giường rồi trùm mền lại, nhưng sợ ai thấy cái bộ dạng "không giống tui" chút nào.  Nằm lăn lộn rất lâu vẫn không dỗ giấc ngủ được, tôi lại ngồi dậy đến hộc tủ lấy điếu thuốc đốt lên và rít một hơi dài, mắt đăm đăm nhìn vào khoảng tối xa xăm, bỗng kỷ niệm vui buồn thời trai tráng lại hiện ra từng lúc, từng khúc như in.... ( còn tiếp)