Thương Tiếc




Bóng Tàn Hương

Bốn mươi năm dập vùi trong gió bão

Đã bao lần lăn lóc dưới trời giông.
Chiều nhạt nắng, gió thu buồn hiu hắt
Đứng bên đường đưa mắt mõi mòn trông.

Ngày thêm ngắn khi tuổi đời chồng chất,
Đợi mong chờ, bao tiếng trẻ hồn nhiên,
Em có biết bao năm dài xa cách?
Mong em về thăm viếng lại trường xưa,

Trường ta đó nay tiêu điều hoang vắng
Chẳng ai màng hoa phượng nở mà thương,
Lòng héo úa gió thu về giá lạnh!!
Lặng trơ cành trông ngóng bạn tình thơ.

Em có biết bao năm trường xa vắng?
Phượng trông chờ giây phút cuối nhìn em,
Và như thế, bốn mươi năm thầm lặng
Em không về cây lụn lá tàn hơi!!

Nầy em hởi nay ta là qúa khứ,
Phượng đi rồi trong tiếng gọi "trường ơi!"
Mùa phượng vĩ không còn hoa phượng nở,
Tiếng ve sầu chôn mãi bản tình ca.

Ngày tái ngộ không còn mong gặp lại
Mặc cho người cưa xẻ cắt làm đôi
Chào em nhé học sinh trường Minh Đức
Đã không còn Hoa Phượng của trường em...

Cẩm Nhung - May 2015, Toronto, Canada

TIỂN BẠN

Đời vẫn còn dài thênh thang phía trước,
Nhưng sao đành bạn cất bước ra đi,
Thời gian trôi cách biệt buổi phân ly,
Kể từ lúc bạn bè đi mỗi ngã.

Đời vẫn thế tháng năm nhiều vội vã,
Bụi thời gian che lấp áo phong trần,
Bốn mươi năm ta chưa lần gặp lại,
Nay xa rồi bạn vĩnh viễn ra đi.

Xin đưa tiển bạn về miền vĩnh cữu,
Chốn bình an trong giấc ngủ nghìn thu,
Nén hương lòng tiển bước bạn muôn thu,
Về an nghỉ chốn vĩnh hằng muôn thuở.

Ngọc Huệ - Nov. 2014, Perth, Australia
TỪ BIỆT CÁNH CHIM TRỜI

Kìa chim sắt tung trời không mỏi cánh.
Đưa nhân gian , thế giới đến gần nhau.
Dù qua bao giông bão luống Lao đao.
Không quản ngại đưa người đi vạn nẻo.
Chàng chim sắt hiên ngang trời Cao rộng.
Băng Đại dương , vượt ngàn cánh rừng sâu.
Ngày hay đêm không ngại lắm dãi dầu.
Tròn bổn phận cánh chim trời tung gió.
Rồi đến một ngày trong bao gian khó.
Cánh chim đành mỏi cánh giữa trời mây.
Anh cố gắng vẫy vùng trong đơn độc.
Thân chim trời gãy cánh kể từ đây.
Anh ra đi nào Ai biết ai hay?
Thân anh gởi muôn đời trong biển lạnh.
Anh ra đi xa cuộc đời hiu quạnh.
Thế giới nầy thương tiếc nhớ về Anh.


Ngọc Huệ - Apr. 2014, Perth, Australia

ĐẠI BÀNG GÃY CÁNH

Con đại bàng bay nhảy khắp trời mây,
Vừa tung cánh hân hoan chào mây nước,
Nhưng bất ngờ mây ám cả trời xanh,
Trông như gío, giận hờn từ muôn kiếp,
Trút lên đầu, chim trắng những hờn oan.
Chim bối rối xin Ngài tha mạng sống!
Nhưng cuối cùng mây gío vẫn hờn căm,
Một cú đấm chim trời Anh gãy cánh,
Đổ ngay vào lòng biển cả mênh mông.
Giờ trong nước, anh mong chờ ai cứu...
Nhưng đã chờ, mãi mãi chẳng người nghe!
Tiếng than khóc, xin trời ban phước hạnh,
Để cho người nghe tiếng đến tìm ta.
Nhưng than ôi! không người nghe tiếng gọi,
Cứ lặng lờ giây phút chảy qua mau,
Nay anh đã trở thành người thiên cổ,
Bỏ lại đời bao kẻ mến thương anh,
Lòng đau đớn, xa lìa người thân thích,
Nhưng đã rồi, tạo hóa chẳng hoài thương,
Em có biết, anh đây nằm trong biển?
Tiếc cho đời sao ngắn ngủi trần gian,
Nếu biết thế ngày xưa càng trân qúy,
Đem cả tình, yêu qúy những người thân,
Đừng châm chích chuyện đời không đáng kể...
Để bây giờ hối hận chẳng còn hơi!
Người thân hởi, xin người đừng thương tiếc,
Hãy yêu đời, như yêu chính bản thân.
Xin tha thiết mến thương người xa cận,
Gíup cho đời thêm ấm giữa hoàng hôn.
Giờ nhắm mắt, xuôi tay lòng thư thả
Hảy làm tròn Nhân Sự của trời ban.


Trần Cẩm Nhung - Apr. 2014, Toronto, Canada

LỜI TẠ TỪ

Rồi có một ngày, ta ra đi.
Mong người, đừng vì ta mà khóc.
Đất tạm nầy, ta xin từ giã.
Chốn luân hồi, xin miển tái sinh.
Vì nơi đây Sinh Lão Bịnh Tử.
Đã hết rồi cuộc đời đau khổ.
Đừng lưu luyến cũng đừng thường tiếc.
Nợ đã tròn nay xin vĩnh biệt.
Một chuyến đi về với Phật Đà.
Cùng vui sướng đời không tranh chấp.
Lệ của người xin gạt sầu bi.
Nơi ta đến bình an vô sự.
Chỉ có cười không có khổ vì đau.
Xin hảy nhớ sống đời vui vẽ.
Bên người thân, trân qúi mẹ hiền.
Vì người đã có công sinh dưỡng.
Ta cầu trời tất cả bình an.
Từ giã nhé mọi người thân quyến thuộc,
chốn an lành vĩnh cữu đời ta.


Trần Cẩm Nhung - Jan. 2014, Toronto, Canada

TIẾNG CHIM LẺ BẠN


Có một chiều đôi chim sầu lẻ bạn,
Tiếng kêu buồn áo não thật thê lương.
Nàng chim mái trong cơn đau hoạn nạn,
Trút hơi tàn trên đường vắng chiều qua.

Chàng chim trống cất tiếng hờn ai oán,
Tiếng kêu buồn thương tiếc bạn tình chung.
Kể từ nay trên vạn nẻo muôn trùng,
Chim cô độc trong nỗi buồn lẻ bạn.

THUỴ VŨ - Sept. 2014



THƯƠNG NGƯỜI Ở LẠI

Đã biết rằng: Đất Tạm, chỉ dừng chân.
Nhưng không biết, sao lòng đau như cắt?
Cố cầm lòng, để ngấn lệ đừng tuôn.
Nhưng sao nó cứ tuôn, tuôn rơi mãi.
Tiếc thương người, ở lại với đau thương.
Lòng tan nát, khi xa người yêu dấu.
Gió đông về, thau thức đếm canh thâu.
Em khuyên người, xin người đừng khóc nửa.
Nhưng lệ sầu, cứ thấm vẩn không vơi.
Buồn thương qúa, cái cảnh đời ly biệt.
Sống đây rồi, mai mốt phải cách xa.
Em không thể, chịu nhìn người xa cách.
Xót xa lòng, đau đớn qúa ai ơi!
Lệ nào đó, có vơi sầu nhân thế?
Xin giúp lời, xoa diệu vết thương đau.
Em âu yếm, xin ôm người đau khổ!
Một tâm hồn giao cảm với ai kia.
Em chiù mếm, xin sưởi lòng ai đó.
Nhớ thương người, xin chớ qúa lao tâm.
Vì như thế sức người không chiụ nổi.
Lỡ đau rồi, thì biết phải làm sao?
Em chỉ biết, xin tỏ lời khuyên nhủ.
Với tấm lòng thân thiện đến cho ai.


Trần Cẩm Nhung - Jan. 2014, Toronto, Canada

THƯƠNG VỀ EM

Anh ra đi, lòng không nở.
Số phận nầy, hai đứa hẹn chung đôi.
Anh nuối tiếc, lòng lưu luyến.
Lệ lưng trồng, tóc em hảy còn xanh.
Nín đi em, đừng khóc nửa.
Tấm khăn dài, không dấu được lòng em.
Nín đi em, lệ đã đầy.
Còn rơi nửa, anh không đành lui bước.
Nín đi em, trăng đã tàn.
Suốt đêm dài, canh vắng chỉ mình em.
Thương em lắm, em yêu dấu !
Muốm ôm chầm, chia sẽ nổi niềm đau...
Lởi anh nhắn, xin em nhớ.
Cố yêu đời, sống thật tốt nghe em.
Anh đi rồi, trời đông lạnh.
Nhớ mặc vào thêm chiếc áo nghe em.
Chăn không ấm, em đừng khóc.
Khóc nhiều rồi, đôi mắt chẳng còn xinh.
Em yêu dấu, anh đi nhé.
Nhớ nụ cười, xao xuyến cả đời anh.
Cười đi em, em yêu dấu.
Anh an lòng, thương lắm, vẫy chào em.


Trần Cẩm Nhung - Jan. 2014, Toronto, Canada