Thi Sĩ Vườn Nhà‎ > ‎Thơ Vui‎ > ‎

Tình Gái Nam, Trung, Bắc


MỆT VÀ KHÔNG MỆT


Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt.
Đơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt.
Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt.
Tương ái không mệt, tương tàn mới mệt.
Chung tình không mệt, đa tình mới mệt.
Tình bằng hữu không mệt, tư tình* mới mệt.
Chân thành không mệt, giả dối mới mệt.
Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt.
Được mất không mệt, tính toán mới mệt.
Thể chất mệt không phải mệt, tâm can mệt mới là mệt.
Bài này, người viết không mệt, người đọc mới mệt...

* Tư tình:  Tình riêng thiên vị hoặc bất chính.

Bài sưu tầm

TÌNH GÁI NAM

Ý chèng ui
Hổng được đâu
Cái mặt ngầu
Tui ớn lạnh
Ngồi bên cạnh
Rục rịch hoài
Lỡ gặp ai
Kỳ quá hà
Thôi dzô trỏng
Cho thỏa lòng
Đồ quỷ sứ
Để từ từ
Nè cha nội

TÌNH GÁI TRUNG

Dị kể chi
Răng làm rứa
Người chi mô
Nhột thấy mồ
Anh bên nớ
Tui bên ni
Răng cớ gì
Ưa lấn đất
Đừng lật đật
Mạ ra chừ
Mang tiếng hư
Nói nhỏ nì
Tối nay hỉ?…

TÌNH GÁI BẮC

Em chả đâu
Ngượng lắm đấy
Ai lại thế
Cứ như ranh
Tí tẹo thôi
Nhớ đấy nhé
Mặt dầy tợn
Chỉ nghịch ngợm
Không ai bằng
Cứ hung hăng
Như ăn cướp
Thôi cũng được
Phải giao trước:
“Cấm chạy làng
Hễ lang thang
Em xẻo trước“!

Anh Hai Lúa (Sưu Tầm) - Australia

BÁC SĨ QUÊN ỐNG NGHE


Một cô gái tuổi đôi mươi,
Mặt mày xinh đẹp, dáng người thướt tha
Có lần đi khám y khoa
Gặp anh bác sĩ hào hoa vô cùng.
Về nhà cô kể lung tung
Cha ơi, anh ấy lạ lùng lắm thay
Nhìn con anh nói thế này:
"Hôm nay anh gặp một ngày rất xui
Ống nghe anh đã quên rồi
Nên anh dùng tạm tai người nghe em"
Rồi anh nghe phổi nghe tim
Đôi mắt anh ấy lim dim mơ màng
Tai anh áp sát dịu dàng
Rà lên rà xuống nhẹ nhàng đó cha
Mà anh khám kỹ lắm nha
Chỉ nghe tim phổi mất ba giờ liền
Bố nhìn con gái dịu hiền
Trong lòng rất đỗi muộn phiền nói ngay:
‘Thằng cha này xỏ lá thay
Nhưng mà con cũng còn may quá trời
Nó chỉ quên ống nghe thôi
Chứ quên ống chích tiêu đời con luôn.
 
(Tác giả Vô Danh)

ĐỊCH VÀ TA


Vợ là “địch”, Bồ bịch là “Ta"
Đám cưới đám ma, ta đi với “địch”
Party du lịch, ta đi với “ta”
Chiến sự xảy ra, ta về với “địch”
Nằm trong lòng “địch“, vẫn hướng về “ta”
Hết tiền xa hoa, tìm về với “địch“
Chờ túi chắc nịch, sẽ lại thăm “ta“
Cuộc sống xa hoa, dại gì cho “địch”
Những điều tốt đẹp, dành hết cho “ta”
Lời lẽ chua ngoa, dành hết cho “địch“
Những câu êm đẹp, để nói cùng “ta“
Lỡ gặp phiền hà, về ngay với “địch“
Nhớ cười khúc khích, lại mau tìm “ta“
Khi bệnh trầm kha, bên ta là “địch“
Qua cơn nguy kịch,quay lại tìm “ta“
Giây phút trăng hoa, mà ta cho “địch"
Cảm thấy chán mệt,  hơn khi cho “ta”
Thất thế xuống đà, mau tìm về “địch“
Chờ khi thăng tiến, quay lại tìm “ta“
Khi “ta“ bỏ ta, lại về với “địch”.
Mở mắt tỉnh ra, cạnh ta là “địch“
Cuộc đời quá mệt vì “địch“ vì “ta“
Âu yếm mặn mà, ta không cho “địch”
Bây giờ cơ cực, “ta“ lại bỏ ta
Lòng thấy xót xa, quay về tìm “địch“
Nhưng đã không kịp,”địch“ cũng bỏ ta
Giờ ngẫm nghĩ ra, hận “ta“ thương “địch”
Cuộc đời đã hết, vì “địch“ bỏ ta
Bài học rút ra, vì “ta“ mất “địch”
Nếu không muốn mệt, đừng nên có “ta”
Đời vẫn thăng hoa, khi ta còn “địch”.
 
(Tác giả Vô Danh)

BÀ TRẺ


Bà ơi cháu mới biết Bà
Từ hôm Ông cháu đem Bà sang đây
Bà sang Bà mặc áo dây
Quần thun bó túm mang giầy gót cao
Môi son má đánh phấn đào
Tóc Bà cắt tém thêm bao nhiêu màu 
Ông cháu tóc bạc từ lâu
Bây giờ lại nhuộm màu nâu mượt mà
Ông cháu mới tuổi bẩy ba
Về quê bảo lãnh dẫn Bà cháu sang
Bà cháu người ở cùng làng
Tuổi so với cháu chỉ hàng vai em
Hôm đầu gọi chị xưng em
Bị ông cháu mắng cấm xem ngang hàng
Ông cháu bắt bố mẹ sang
Bao nhiêu con cháu xếp hàng nghe ông
Rồi ông quát giữa đám đông
Gọi là Bà Trẻ cấm không sai lời
Có trên có dưới chẳng chơi
Gia phong phải giữ ở đời cho nghiêm!!!
 
Quý Bùi (THĐ 69)

BÀ EM


Bà em tuổi mới hăm ba
Ông em vừa cưới về nhà vài hôm.
Bà trông như ngọn cỏ non,
Xanh tươi mơn mởn bên con trâu già.
Ông em thì mới…bảy ba,
Hơn có năm bó thôi mà có sao.
Tiền ông rủng rỉnh hầu bao,
Muốn gì có nấy bà nào có than.
Kim cương, lắc bạc, vòng vàng,
Cả người lấp lánh hào quang sáng ngời.
Bà luôn rạng rỡ xinh tươi,
Mi-ni váy ngắn khoe đôi chân dài.
Bà mê đi shop tiêu xài,
Làm ông cà thẻ mặt dài héo queo.
Ông buồn nhưng hỏng dám kêu,
Cưới con vợ trẻ phải chiều đó thôi.
Chỉ cần bà trẻ ỉ ôi,
Vuốt ve nũng nịu ‘Cưng ơi Cưng à’
Là ông quên hết ta bà,
Cỏ non trước mắt trâu già gặm mê.
Sợ rằng già yếu bà chê,
Linh đan thần dược gởi về lia chia.
Ông còn nhuộm tóc nhuộm ria,
Đổi gu cho hợp nửa kia phĩnh đời.
Ra đường thiên hạ hết lời,
Khen ông bà xứng (nhưng cười sau lưng)
Em mừng ông được hồi xuân,
Nhờ ơn bà trẻ đã ưng ông già.
Bà tuy không đảm việc nhà,
Chỉ là chuyện nhỏ tình già đủ vui.
Nhớ ngày xưa cũ xa xôi,
Bà cũ tuy đảm lôi thôi chán phèo
Bà mới ăn mặc hơi nghèo,
Ông em thương lắm bám theo suốt ngày.
Ông hết than vãn la rầy,
Hết ngồi một đống loay hoay hầu bà.
Cơm dâng, nước rót, massage
Bà em thật sướng chắc là…biết tu.
Lấy chồng già thật khỏe ru?
Mai sau em cũng phải tu giống bà!