Thầy Cô



Công cha nghĩa mẹ ơn thầy...Làm sao trả hết kiếp này người ơi!?
Chúc các thầy các cô, luôn luôn may mắn, mãi mãi mãi vui vẻ và trọn đời hạnh phúc.

Hãy luôn luôn là ngọn đèn sáng để soi đường chúng em đi các thầy các cô nhé!!




Thầy Tôi

"Chân tình,nhiệt huyết ấy thầy tôi
Vất vả bao năm nghiệp trồng người
Cặm cụi đêm ngày trông em trẻ
Mong đem hạnh phúc đến cho đời

Bao nhiêu năm đứng trên bục giảng
Cùng bạn đường phấn trắng bảng đen
Thầy mãi vẫn đưa đò trầm lặng
Mỗi chuyến đò mỗi lứa chúng em

Tâm tính thầy rất đỗi trang nghiêm
Nhưng lắm khi cũng rất dịu hiền
Thầy: người giáo,người cha, người bạn
Dạy: kiến thức lẫn kinh nghiệm riêng

Cảm ơn thầy dạy em lẽ phải
Những điều hay trong sáng thơ ngây
Cảm ơn thầy cho em tất cả
Thầy cho em cuộc sống muôn màu

Nay cầm bút vò đầu suy nghĩ
Viết bài thơ dâng tặng lên thầy
Những vần thơ ngượng ngạo thơ ngây
Nhưng chan chứa tình người thầy dạy

Công ơn thầy nặng tựa biển sâu
Em dẫu viết muôn lời khó tả
Em dẫu biết nhưng em vẫn viết
Bởi lòng em luôn nhớ đến thầy"

Mến tặng tất cả những thầy cô. (Sưu tầm)

THẦY CỦA TÔI

Hôm nay thật tình cờ.
Thấy ảnh của Thầy tôi.
Lom khom bên trang giấy.
Tay gầy guộc trơ xương.
Run run từng nét chữ.
Để viết thư tạ ơn.
Cảm ơn trò đã biếu.
Một chút quà yêu thương.

Nhìn ảnh Thầy, tôi khóc.
Thầy của tôi đây sao?
Người hao gầy hốc hác.
Tóc đã trắng màu mây.
Giờ tuổi Thầy đã cao.
Lưng còm và xanh xao.
Nét phong độ ngày nào.
Đã tàn theo năm tháng.

Thầy ơi! Đừng viết nữa.
Có nghĩa lý gì đâu.
Một chút quà nhỏ mọn.
Con kính biếu đến Thầy.
Sao bằng công Thầy dạy.
Chở nặng khoan thuyền đầỵ
Những kiến thức Thầy ban.
Con xin ghi nhớ mãi.

Tháng năm dài lặng lẽ.
Thầy nhẫn nại đưa đò.
Mang con thuyền tri thức.
Đào tạo biết bao người.
Nên danh và thành đạt.
Có mấy người còn nhớ.
Bóng dáng con đò xưa.
Công ơn kẻ đưa đò.

U Nu Cô Nương - Dec, 2013


YouTube Video

Thầy Cô (sưu tầm)

Nhất tự vi sư, bán tự vi sư

Tôn sư trọng đạo

Ân sư vĩnh ký

Dòng sông sâu con sào dài đo được
Lòng người đưa đò ai biết được sự bao la

Thời gian dẫu bạc mái đầu
Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy

Ơn của thầy bao la vô tận
Biển rộng sông dài có sánh được đâu

Chân trời góc bể có lúc tận cùng
Ơn thầy cô không bao giờ cùng tận

Ân truyền thụ minh tâm khắc trí
Nghĩa sinh thành tạc dạ lưu tâm

Mai đây trên bước đường dài
Công thành danh toại nhớ hoài ơn cô

Lời cô giảng dạy khuyên răn
Là hành trang của tháng năm vào đời

Ơn thầy vời vợi non cao
Học trò khắc cốt ghi sâu suốt đời

Ơn cô tô điểm vàng son
Tỏa vầng tri thức trăng tròn ước mơ

Người bắt cầu đưa em sang sông
Dẫu ngàn năm vẫn nhớ câu ơn người

Em vẫn biết đời người là hữu bạn
Nhưng lòng cô là vô hạn tình người

Dẫu mai đi trọn phương trời
Những lời thầy dạy đời đời khắc ghi

Cảm ơn thầy cho em tất cả
Người cho em cuộc sống muôn màu

Thầy cô luôn là ngọn đèn soi sáng
Dẫn lối em đi đến những ước mơ

Phượng hồng treo giữa tiếng ve
Hành trình vạn nẻo vẫn nghe lời thầy

Ơn truyền trao hôm nào đang còn đó
Nghĩa thầy trò muôn một vẫn còn đây

Bàn tay thầy mòn mỏi viên phấn trắng
Gánh tình thương rong ruổi khắp học đường

Thầy ơi con trẻ khắc ghi
Người hao mòn sức cũng vì chúng con

Thầy đã vun xới ước mơ
Con đã thực hiện giấc mơ của người

Âm vang lời giảng hôm nào
Ngày nay con đọng dạt dào thầy ơi

Thầy là người bố thứ hai
Đỡ nâng con trẻ nên tài đức nhân

Ơn giáo dưỡng một đời nên huệ mạng
Nghĩa ân sư muôn kiếp khó đáp đền

Ơn cô ươm xanh vườn trí thức
Nghĩa thầy dìu dắt đến tương lai

Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy

Thầy cô luôn là điểm tựa
Để chúng em vững bước mai sau

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Mười hai năm học đong đầy tình thương

Mẹ cha công đức sinh thành
Ra trường thầy dạy học hành cho hay

Thầy như ánh nắng lung linh
Thầy là ngọn đuốc quang minh con tầm

Lời cô khuyên bảo dặn dò
Chắc chiu tình mẹ chuyến đò trí nhân

Khôn nguôi nỗi nhớ người xưa
Sông trôi bến cũ người đưa chuyến đò

Ngọc bất trắc bất thành khí
Nhân bất học bất tri lý

Dù cho tung cánh muôn phương
Ơn thầy nghĩa bạn tình trường không quên

Bụi thời gian không làm mờ trang sách
Chỉ mái tóc thầy vắt điểm hoa tiêu

Ơn cô tô điểm vàng son
Tỏa vầng tri thức trăng tròn ước mơ

Em vẫn biết đời người là hữu bạn
Nhưng lòng cô là vô hạn tình thương

Cảm ơn thầy dạy em lẽ phải
Những điều hay trong sáng thơ ngây

Cám ơn thầy cho em tất cả
Thầy cho em cuộc sống muôn màu

Thầy cô luôn là điểm tựa
Để chúng em vững bước mai sau

Chùa xưa tan vào mây trắng
Ơn thầy con vẫn mang theo

Chữ thầy trong cõi người ta
Dặm dài hoa nắng trời xa biển đầy

Ơn cô tô điểm vàng son
Tỏa vầng trí tuệ trăng tròn ước mơ

Dù cho tung cánh muôn phương
Ơn thầy nghĩa bạn tình trường không phai

Thời gian dẫu bạc mái đầu
Tim trò vẫn tạc đậm câu ơn thầy

Con đò cũ vẫn miệt mài sớm trưa
Vượt sóng gió đưa bao dòng lữ khách

Thương hoài ghế gỗ bàn nâu
Ấm hơi bè bạn chụm đầu sớm trưa

Chiều nay nắng đọng bên đường
Ôm hoài vọng cũ vấn vương lời thầy

Thầy tôi vóc dáng hao gầy
Đem nguồn sinh lực truyền đầy tuổi thơ

Tuổi thơ con gọi thầy cô
Bạc đầu con vẫn lạy thầy thưa cô

Thầy trút hết tâm vầng trăng khuyết
Mong đời đầy đặn mảnh trăng non

Hồn quê hồn nước hồn sông núi
Dáng chữ dáng thầy dáng tương lai

Công cha nghĩa mẹ ơn thầy
Ba công đức ấy sánh tày biển Đông

Mùa thu rêu phong tường cũ
Lá me lả tả cuối thềm
Có đàn sẻ về đây ngủ
Nghe lời cô giảng dịu êm

Mai xa rồi ta gửi lại trường xưa
Ơn thầy cô với bao điều thầm lặng
Dẫu không nói nhưng lòng ta tự biết
Suốt cuộc đời ta nợ một niềm tin

Đò xưa lớp lớp muôn dòng chảy
Trò nay dâng kính vạn đóa hồng
Con đò cũ vẫn miệt mài sớm trưa
Vượt sóng gió đưa bao dòng lữ khách

Ơn thầy dẫn con vào rừng tri thức
Nghĩa cô dắt trò đến biển yêu thương
Người bắc cầu đưa em sang sông
Dẫu nghìn năm luôn nhớ công ơn người

Phượng rơi gợi nhớ những chiều
Bạn bè chung bước ôi nhiều thân thương
Ơn thầy soi lối mở đường
Trường xưa yêu dấu vấn vương bao ngày

Thầy là ông lái đò
Tôi là lữ khách học trò sang sông
Mai kia xoay bắc trở đông
Lòng tôi vẫn nhớ về ông lái đò

Cô là người gieo ánh sáng,
Cho chồi em xanh tươi
Cô là người khơi suối nước.
Cho sông em lớn trôi

Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết
Công ơn người thầy

Mai xa rồi ta gởi lại trường xưa
Ơn thầy cô với bao điều thầm lặng
Dẫu không nói nhưng lòng ta tự biết
Suốt cuộc đời ta nợ một niềm tin

Chân trời góc biển có lúc tận cùng
Chỉ có công ơn thầy cô vô cùng tận
Khôn nguôi nỗi nhớ ngày xưa
Sông trôi bến cũ người đưa chuyến đò

Đường đời vạn nẻo vui buồn
Trong đầu con vẫn luôn luôn có thầy
Hình cô đậm nét tim này
Đưa con qua những chuỗi ngày khó khăn
 
Phổ biến văn chương muôn thuở ghi tâm ân giáo hóa
Lưu truyền đạo đức ngàn thu khắc cốt nghĩa khai thông

Con phương xa từ nửa vòng trái đất
Vẫn nặng lòng với lời giảng thầy cho
Thầy còn đó âm thầm như bến đợi
Đến giảng đường chờ đợi những đứa con xa

Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng trí thức
Cảm nghĩa cô đã dắt trò đến biển yêu thương
Trên bục giảng cùng bảng đen phấn trắng
Mỗi thầy cô là một tấm gương soi
Phấn trắng cho em kiến thức vào đời
Bảng đen giúp em nhớ về cội nguồn cuộc sống