Đạo Làm Con

   











Lòng Cha

Thương con chẳng nói nên lời
Nhìn con thơ dạy mỉm cười lòng vui
Lòng cha bát ngát bao la
Bút nào tả được tấm lòng (cha) thương con
Giờ đây con đã lớn khôn
Cha luôn nhớ mãi chuỗi ngày con thơ (ngây)
Mai sau cha đã ra đi
Con ghi nhớ mãi những lời vàng son
Sống sao cho phải đạo người
Làm con nước Việt cội nguồn chớ quên

K9999 - 6/8/2009 Wisconsin


Mẹ Và Tôi

Ngày xưa mẹ dắt mẹ dìu.
Ngày nay con lại phải dìu mẹ đi.
Khó đi mẹ cố phải đi
Đường còn xa lắm con nào quên đâu.
Sánh vai cùng mẹ lên đường.
Chân trời gốc bể con nào xá chi!

K9999 - June, Wisconsin


Công Ơn

Công cha nghĩa mẹ sinh thành.
Công bà nuôi dưỡng cậu dì chăm lo
Cậu thì cuốc đất trồng khoai.
Dì thì cày cấy cả đêm lẫn ngày.
Ơn sâu nghĩa nặng của người.
Lấy gì đền đáp một đời đã trao!

K9999 - June, Wisconsin

BÀ MẸ QUÊ

Trời chưa sáng Mẹ vai gầy trĩu nặng,
Gánh hàng đi cho kịp chuyến chợ phiên.
Vầng trăng khuya soi bóng Mẹ nghiêng nghiêng,
Sương xuống lạnh đôi bờ vai của Mẹ.

Mẹ vẫn gánh theo dòng đời xuôi ngược,
Đếm thời gian qua từng bước liêu xiêu.
Dù tháng năm mưa gió đổi thay nhiều,
Mẹ vẫn gánh âm thầm trong đơn lẻ.

Bao năm qua cuộc đời trôi lặng lẽ,
Buị thời gian phủ lấp tấm thân gầy.
Mẹ vẫn gánh nuôi đàn con thơ dại,
Gánh cuộc đời và gánh cả gió sương.

NGỌC HUỆ - Sept. 2014, AUSTRALIA


CÔNG CHA

Nếu nghĩa MẸ là sông dài biển rộng
Thì tình CHA là nuí cả non cao,
Là cổ thụ che đời con tươi mát,
Dắt dìu con chập chững bước vào đời.

CHA là ánh thái dương đầy rực rỡ,
Là cội tùng che chở trước bão giông,
Bảo vệ con trên vạn nẻo đường đời,
Con vấp ngã CHA cho thêm nghị lực.

Công CHA đó tháng năm dài khổ cực,
Nuôi đàn con thơ ấu được nên người
CHA như ánh đuốc soi đường chỉ lối,
Con noi theo tiếp bước của CHA đi.

CHA như thác trên núi ngàn Cao cả,
Chảy muôn đời cho trọn kiếp nhân sinh,
Tình CHA đó ánh bình minh tươi sáng,
Luôn rạng ngời tô thắm đẹp đời con.

Công ơn CHA cao quí tợ mấy non,
CHA chỉ dạy những điều "CHÂN, THIỆN, MỸ".
Tạ ơn CHA những điều con nhớ kỹ,
Đạo làm người cho đúng nghĩa nghe con.

Dù mai đây trên khắp nẻo nước non,
Con vững bước trong niềm tin CHA soi sáng,
Tình CHA đó ơn cù lao năm tháng,
Con muôn đời ghi nhớ mãi TÌNH CHA.

Ngọc Huệ - January 2014, Perth, Australia

MẸ TÔI (Vu Lan 2011)

Vu Lan lại về thêm lần nữa
Hoa trắng lại cài trên áo tôi
Mỗi độ như thế lòng trắc ẩn
“Con còn dại lắm, sao Mẹ đi…”

Nhớ thuở còn thơ, ham chơi té
Mẹ thổi vết thương, cho con cười
Lớn hơn Mẹ dạy chăm chỉ học
“Lấy phần thưởng về cho Cha vui…”

Suốt đời lo con, quên phần Mẹ
Dạy con Hiếu Đạo, tập làm người
Ra đời chông gai, luôn có Mẹ
“Vui buồn con nhớ kể Mẹ nghe …”

Vu Lan đưa Mẹ đi lễ chùa
Con luôn tặng Mẹ đóa hồng tươi
Nhìn con cài hoa hồng đỏ thắm
Mẹ mỉm cười: “Hạnh phúc nhất, con tôi …”

Rồi đến một ngày, Mẹ gọi tôi:
“Con thương, Mẹ sắp phải đi rồi
Mẹ muốn ôm con thêm lần nữa…”
Tôi đã khóc oà:
“Con còn dại lắm, sao Mẹ đi…”

Trần Cẩm Tuyết - Toronto, Canada

LỜI MẸ TÔI

Ngày giỗ mẹ tôi đã đến rồi,
Thương về năm cũ mẹ kính yêu
Nhớ trong tâm tưởng lời răn dạy
chuyện của năm nào vẫn khó quên.

Con đây luôn nhớ lời căn dặn
Phải biết yêu người phận đắng cay,
Giúp ai khi đói, lời tôn trọng
Phải kính thương người lúc sa cơ.

Đời ai không khỏi thời sa sút,
Có lúc huy hoàng, lúc trắng tay.
Gặp khi nan giải đừng nao núng
Cứ giữ tâm bình, vạn sự an.

Nhớ khi khôn lớn đừng sân hận,
Để khỏi gông cùm với khổ sai.
Cho nên con nhớ đừng ganh ghét
Chỉ có tình thương giải hận sầu.

Sống đời cư xử phải khoan dung,
Chớ nên chấp nhứt từng li tí.
Phải sống chân thành nhớ nghe con!
Lời mẹ hôm nay con ghi nhớ.
Nhớ để sau nầy, sống được vui.

Mẹ ơi, con thương mẹ qúa mẹ ơi!
Làm sao con ôm được mẹ bây giờ?”

Trần Cẩm Nhung - Feb. 2014, Toronto, Canada

SÁM HỐI

Con đây là kẽ dại khờ.
Đã từng làm mẹ đau buồn vấn vươn.
Nay con xin với mẹ hiền.
Rằng tha con trẻ nhiều lần lắm ngôn.

Mẹ ơi! một nắng hai sương.
Mẹ đà không quản nuôi con nên người.
Thương con đau ốm trong người..
Đêm khuya không ngũ mẹ ngồi trông con.

Vậy mà con nở vô tư.
Lòng con như áng mây mù âm u.
Con nay đau đớn vô cùng.
Giờ đây mới thấy tội mình qúa to.

Muốn xin hầu mẹ trông lo.
Thì đâu còn mẹ để lo, để hầu.
Ai ơi ! xin nhớ câu nầy.
Mẹ già mau báo ân sâu nghĩa tình.

Vì khi mẹ đã không còn.
Cho dù có hối cũng không kịp rồi.
Chỉ xin với mẹ câu nầy.
Nay con sám hối mong nhờ mẹ tha.

Trần Cẩm Nhung - Jan. 2014, Toronto, Canada

ĐÊM GIAO THỪA NĂM ẤY

Ngồi đây chào đón giao thừa,
Nhớ về bố mẹ chan hòa niềm đau.
Khi xưa vui đón giao thừa,
Cha con chồng vợ một nhà ấm êm,

Trao nhau muôn tấm lòng vàng,
Mà nay ta phải dậm trường cách xa?
Mẹ già trông ngóng phương xa,
Mong con mau chóng trở về đoàn viên.

Con nay ở chốn tha hương,
Đêm đông giá lạnh, mẹ già xót thương.
Còn con mong nhớ mẹ hiền,
Đêm xuân ai đón, ly trà ai dâng…

Nhớ thương mẹ quá mẹ ơi!
Con xin gởi mẹ muôn ngàn nụ hôn,
Riêng cha con kính cúi đầu,
Mừng xuân năm mới cha lành an vui.

Ơn cha nghĩa mẹ sanh thành,
Con đây luôn nhớ suốt đời không phai.
Thương cha nhớ mẹ vô vàn,
Làm sao con được toại lòng nhớ thương.

Con xin với đấng sanh thành,
Cho con nằm mộng thấy người ôm con!
Cho dù giấc mộng sẽ tan,
Nhưng con thương lắm những ngày bên nhau,

Cha ơi! xin cái vuốt đầu,
Ngày xưa con thích kề đầu ôm cha.
Cha cười con đã lớn khôn,
Đừng nên nhõng nhẽo, kẻo người cười cho.

Mẹ cười âu yếm nhìn con,
“Nó còn thơ dại có gì đâu ông!“
Cha cười quay ngó đàn con:
“Các con mau tới xếp hàng cho ngay“

Thế rồi cha lấy Lì Xì.
Chia cho mỗi đứa một người một bao,
Chúng con kính chúc mẹ cha,
“An khang, vui vẽ, cả nhà đoàn viên“

Cha hiền ôm lấy đàn con,
“Cho con mau lớn, học hành giỏi ngoan,
Ra đời khiêm tốn, dịu dàng,
Nói năng lể độ người người mến yêu.“

Trần Cẩm Nhung - Feb. 2014, Toronto, Canada

NHỚ MẸ HIỀN

Đã lâu rồi xa mẹ thân yêu.
Con biết giờ đây mẹ nhớ nhiều.
Đứa con lưu lạc phương trời ấy.
Một cõi đi về lắm quạnh hiu.

Ngồi buồn mẹ tôi thường hay nhắc
“Lâu rồi không thấy nó về thăm“
Một mình mắt mẹ nhòa lệ ứa.
Nhớ đứa con khờ chốn xa xăm.

Mẹ ơi ! Con nhớ mẹ nhiều lắm.
Xứ lạ quê người vẫn ngóng trông.
Cuộc đời xa xứ thân trôi nỗi.
Ngày tháng âm thầm lạnh rét căm.

Một mình côi cút nơi đất lạ.
Cố gắng tảo tần nguyện ước mong.
Một ngày con sẽ về thăm mẹ.
Xóa hết niềm đau đấng mẹ hiền.

Đôi lần con đã về bên mẹ.
Thấy mẹ vui , xao xuyến lòng con.
Con và mẹ tương phùng trong khoảnh khắc.
Lệ mẹ rơi se thắt tim nầy.

Dòng thời gian xuôi đời nghiệt ngã.
Đấng mẹ hiền từ giã ra đi.
Bờ đại dương cách trở phân ly.
Không về kịp gặp mẹ lần sau cuối.

Mẹ yêu ơi ! Con cam đành đắt tội.
Ngày cuối đời không tiễn bước mẹ đi.
Dù bao năm cách biệt buổi chia ly.
Nhớ về mẹ con trọn đời hối tiếc.

Ngọc Huệ - February 2014, Perth, Australia

NGHĨA MẸ

Dòng sữa MẸ nuôi con từ tấm bé,
Thuở nằm nôi trong tiếng MẸ ru hời,
Tiếng hát MẸ như suối ngàn êm ả,
Thật hiền hoà tắm mát cả đời con.

Lời MẸ ru văng vẳng ánh trăng non,
Bên khung cửa gió lùa qua khe lá,
Từng hạt sương nhỏ đều trên phiếm đá,
Đưa con vào trong giấc ngũ nồng say.

MẸ ru con không quản ngaị đêm dài,
Con khôn lớn dần dà Theo năm tháng,
Cuộc đời MẸ là chuỗi ngày mưa nắng,
"Một thân cò lặn lội ở bờ ao".

MẸ nuôi con khó nhọc đến dường nào!
Lòng của MẸ bao la như trời biển,
Con có biết mai nầy khi khôn lớn?
MẸ già nua theo tháng lụn năm tàn.

MẸ đơn lẻ trong đêm trường thao thức,
Chờ đàn con biền biệt ở trời xa,
Nơi quê hương hình bóng của MẸ già,
Con có nhớ một ngày về thăm ME?

MẸ yêu ơi! Con về đây bên MẸ,
Trong vòng tay âu yếm của MẸ hiền,
Tìm hơi ấm của ngày con thơ dại,
Bóng MẸ GIÀ đâu dễ nhạt nhoà phai.

Ngọc Huệ - January 2014, Perth, Australia

TẠ ƠN SANH THÀNH

Gửi đấng sanh thành muôn lời cảm tạ.
Tạ ơn người sinh nở lắm đau thương.
Tạ ơn cha ngày đêm không quảng ngại.
Chỉ mong con được mạnh khỏe nên người.
Ngày lam lũ đêm về trông con ngũ.
Con ngũ bình yên, mẹ vẫn lăng nhìn.
Nhìn con trẻ, thân con gầy guộc qúa.
Mẹ tiếc thương nước mắt mẹ tuôn trào.

Tạ ơn mẹ, nuôi dưỡng tấm thân nầy.
Tạ ơn cha, cho con lời răng dạy.
Vì con trẻ thân cha nào nuối tiếc.
Biết mẹ hiền lao khổ chỉ vì con.
Đến bây giờ thân tâm đà khôn lớn.
Mới biết rằng cha mẹ quá gian truân.
Muốn đền đáp công dưỡng dục sanh thành.
Thì đã muộn cha già không còn nửa.

Mẹ cũng đi về với đấng Từ Bi.
Mong nơi đó mẹ vui niềm thanh thản.
Cha hưởng đời an lạc với Phật Đà.
Chỉ nơi đó mới là nơi vĩnh cửu.
Để cha mẹ đời đời sống yên vui.
Lạy mẹ cha xin đừng lo con trẻ.
Con ở đây vui vẽ sống an lành.
Nơi Phật Đài xin người vui xum họp.

Trần Cẩm Nhung - Jan. 2014, Toronto, Canada


Đạo Làm Con

Cha sinh mẹ dưỡng ra con
Cũng như trời đất nước non không cùng
Vẫn là một khí huyết chung
Chia riêng mày mặt trong lòng sinh ra
Bào thai chín tháng mang ta
Kiêng khem tật bệnh ai hòa chịu chung
Vượt bể Đông có bè có bạn
Mẹ sinh ta vượt cạn một mình
Sinh ta mát mẻ yên lành
Từ nay mẹ mới nhẹ mình không lo
Chốn lạnh ướt để cho mẹ ngủ
Nơi ấm êm mẹ ủ con nằm
Năm canh con khóc cả năm
Ôm con mẹ chịu khổ tâm lo phiền
Khi con ốm sốt chẳng yên
Con phiền có một, mẹ phiền bằng hai
Ngọn đèn chong bóng canh dài
Nghĩ thua nghĩ được có ai ngỏ cùng
Con rày đã yên lành mát mẻ
Mẹ mới lòng vui vẻ không lo
Dành riêng quà bánh nhường cho
Sắm riêng quần áo mới đồ chiều con
Trông con nằm ngủ ăn ngon
Sợ con thất ý lại còn hờn lâu
Hai ba tuổi độ hầu học nói
Tập dạy cho thưa nói dần dần
Đến chừng biết mặc áo quần
Nuôi thầy dạy học tập văn tập bài
Kể với ai cửa nhà nghèo đói
Trông cho con theo dõi người ta
Đến ngày con bước đi ra
Mẹ cha biết mấy thịt da tiêu mòn
Đến khi con mười lăm mười tám
Lấy vợ cho, lại sắm cửa nhà
Sinh ta rồi lại nuôi ta
Cũng như trời đất sinh ra giống người.

Thơ Sưu Tầm

Đạo Làm Con (2)

Bồng bồng con nín con ơi
Dưới sông cá lội,trên trời chim bay.
Ước gì mẹ có mười tay
Tay kia bắt cá, còn tay này bắn chim.
Một tay chuốt chỉ luồn kim
Một tay đi làm ruộng, một tay tìm hái rau.
Một tay ôm ấp con đau
Một tay đi vay gạo, một tay cầu cúng ma.
Một tay khung cửi, guồng xa
Một tay lo bếp nước, lo cửa nhà nắng mưa.
Một tay đi củi, muối dưa
Còn tay để van lạy, để bẩm thưa, đỡ đòn.
Tay nào để giữ lấy con
Tay nào lau nước mắt, mẹ vẫn còn thiếu tay.
Bồng bồng con ngủ con say
Dưới sông cá vẫn lội, chim vẫn bay trên trời.

Thơ Sưu Tầm


Subpages (1): Ca Dao Tục Ngữ